Top 10 similar words or synonyms for decameron

boccaccio    0.831747

contini    0.820834

volumi    0.820472

buio    0.816244

fazzini    0.813164

monzeglio    0.812194

bugli    0.811024

balducci    0.810886

alberigo    0.810658

tassini    0.810388

Top 30 analogous words or synonyms for decameron

Article Example
Hậu kỳ Trung Cổ Tiến bộ quan trọng nhất trong văn học giai đoạn cuối Trung Cổ là việc sử dụng ngôn ngữ mẹ đẻ (nhưng điều này không có nghĩa là quay lưng hoàn toàn với tiếng Latinh). Một số tác phẩm tiêu biểu có thể kể tới như Thần khúc ("La Divina Commedia") của Dante Alighieri, Decameron của Giovanni Boccaccio và Canzoniere của Petrarch. Ba tác gia nói trên đã tạo ra hệ ngôn ngữ Tuscan làm nền tảng cho tiếng Italy hiện đại. Phong cách văn học mới này lan đến Pháp (với Eustache Deschamps và Guillaume de Machaut), Anh (với Geoffrey Chaucer), Bohemia, Byzantine, Baltic và những vùng của người Slavs.
Ý Hai nhà văn vĩ đại nhất trong thế kỷ 14 là Francesco Petrarca và Giovanni Boccaccio tìm ra và phỏng theo các tác phẩm thời cổ đại, và tu dưỡng nhân cách nghệ thuật của mình. Petrarca đạt được danh tiếng thông qua bộ sưu tập thơ "Il Canzoniere". Thơ tình của Petrarca giữ vai trò làm mẫu trong nhiều thế kỷ. Có ảnh hưởng ngang bằng là "Decameron" của Boccaccio, là một trong các bộ sưu tập phổ biến nhất về truyện ngắn từng được viết.
Văn học Anh Geoffrey Chaucer (1340 -1400), là một tác giả lớn đầu tiên của Anh. Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là "The Canterbury Tales", một tập hợp các câu truyện ở nhiều thể loại khác nhau, đặc biệt là, chúng thể hiện mọi mặt của cuộc sống. Mặc dù Chaucer là một tác giả người Anh nhưng ông đã truyền cảm hứng sáng tác văn học cho các vùng khác ở châu Âu, đặc biệt là ở Italy. "Decameron" của Giovanni Boccaccio chịu ảnh hưởng của "The Canterbury Tales".
Roma Roma có xưởng phim Cinecittà, là cơ sở sản xuất phim và truyền hình lớn nhất tại châu Âu lục địa, và là trung tâm của điện ảnh Ý. Đây là nơi sản xuất nhiều phim bán được nhiều vé nhất. Tổ hợp xưởng phim rộng 40 ha, cách trung tâm Roma 9 km và là bộ phận của một trong các cộng đồng sản xuất lớn nhất thế giới, với trên 5.000 nhân viên chuyên nghiệp, từ sáng tạo trang phục cho đến hiệu ứng thị giác. Có trên 3.000 sản phẩm được sản xuất tại đây, trong đó có các tác phẩm gần đây như "The Passion of the Christ", "Gangs of New York", "Rome" của HBO, "The Life Aquatic" và Dino De Laurentiis' "Decameron", đến các tác phẩm cổ điển như "Ben-Hur", "Cleopatra", và các phim của Federico Fellini.
Nghìn lẻ một đêm Mặc dù bản dịch "Nghìn lẻ một đêm" ra ngôn ngữ nào đó ở châu Âu chỉ mới xuất hiện từ 1704 nhưng có khả năng tập truyện đã ảnh hưởng lên văn hóa phương Tây từ sớm hơn thế rất nhiều. Các nhà văn Kitô giáo ở Tây Ban Nha thời Trung cổ đã dịch thuật nhiều tác phẩm từ tiếng Ả Rập, chủ yếu có nội dung về triết học và toán học, nhưng vẫn có truyện giả tưởng Ả Rập. Bằng chứng cho điều này là tập truyện "El Conde Lucanor" của Juan Manuel và "Cuốn sách của quái thú" của Ramón Llull. Chủ đề và mô típ kể chuyện song song của "Nghìn lẻ một đêm" có trong tác phẩm "The Canterbury Tales" của Chaucer và "Decameron" của Boccaccio. Có bằng chứng cho thấy tập truyện đã lan truyền đến vùng Balkkans; bản dịch bằng tiếng România cũng có từ trước thế kỷ 17 dựa trên bản tiếng Hy Lạp.
Lời tiên tri tự hoàn thành Một phiên bản của lời tiên tri tự hoàn thành xuất hiện trong "Câu chuyện của Attaf". Harun al-Rashid đang đọc sách trong thư viện (Ngôi nhà của sự Thông thái), "cười và khóc rồi bãi nhiệm người tể tướng trung thành" Ja'far ibn Yahya. Ja'far, "buồn và bất mãn đã rời khỏi Baghdad và rơi vào một loạt những cuộc phiêu lưu ở Damascus, cùng với sự tham gia của Attaf và người phụ nữ mà Attaf sẽ cưới sau này." Sau khi trở lại Baghdad, Ja'far đọc được quyển sách đã làm cho Harun cười rồi khóc, rồi biết rằng quyển sách miêu tả lại những cuộc phiêu lưu của chính ông và Attaf. Nói cách khác, chính việc Harun đọc sách đã khơi mào cho những cuộc phiêu lưu được miêu tả trong cuốn sách xảy ra. Đây là ví dụ đầu tiên của quan hệ nghịch nhân quả. Vào thế kỉ 12, câu truyện đã được dịch sang tiếng Latin bởi Petrus Alphonsi và xuất hiện trong cuốn "Khuôn phép nhà tu" ("Disciplina Clericalis"). Vào thế kỉ 14, một phiên bản của câu truyện xuất hiện trong "Gesta Romanorum" và "Decameron". của Giovanni Boccaccio.